Linh Nhi là một cô gái có ngoại hình truyen sex không xinh, ở trường cô cũng không có gì nổi bậc ngoại trừ việc thích đọc tiểu thuyết. À không, phải nói là cô nằm mơ mệt chúng. Cô có thể thức cả đêm để nhấm nháp một quyển tiểu thuyết, thậm chí bỏ ăn vài bữa vào sáng sớm để tiết kiệm đồng cân mua cho văn bằng được cuốn tiểu thuyết giáo mới và hay nhất. Đến nỗi đồng cân cần nói đến"nhỏ Nhi mọt tiểu thuyết" thì mọi rợ người dễ dàng đoán ra ngay. Chính vì vậy mà mấy cuốn tiểu thuyết trở nên vật bất li thân của cô. Và hẳn bởi vì thế mà man di người doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat cho rằng cô chẳng hề mảy may gì đến xung quanh. Ngay cả khi cạnh cô là một chàng hotboy của khối. Vì có lần cô còn lớn tiếng khi cậu bạn ngồi cạnh mình lỡ tay làm rách mất một trang trong quyển sách cô đang đọc. Nhưng ngay sau đó Nhi hốt nhiên thấy hơi hối hận, bởi chưng mặc dù gì cũng chỉ là quyển sách ôi thôi mà! Khi trống vừa vang lên báo hiệu giờ tan học, cô nỗ lực nán lại chờ cậu bạn dọn dẹp sách vở. Đang không biết phải mở lời thế nào thì cậu lên tiếng:
" Không định về à?"
"À..ừ có chứ...à không ý mình là..."Nhi chợt trở thành thử lúng túng khi ở trước mặt cậu
"Cậu có chuyện gì muốn nói sao?"
"A thật ra mình muốn..."
"Minh, cậu chưa về sao?" Đột nhiên tiếng một cô gái vang lên đúng lúc Nhi đang lấy hết can đảm của mình ra nói lời xin lỗi
"À mình cũng đang định về đây. Nếu không có gì thì mình đi trước đây" Minh nói xong thì nở nụ cười nhẹ nhưng cũng đủ làm tim ai đó đập loạn nhịp. Kể từ giây khắc đó, cô hốt nhiên nhận ra trái tim mình đang ngày càng không nghe lời doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat chủ của nó nữa. Mỗi lần gặp Minh, mỗi lúc nhìn thấy cậu cười, cả những lúc bắt gặp ánh mắt cậu đang nhìn mình...đều khiến tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Và không biết tự bao giờ cô bỏ hẳn nếp đọc sách, cô tạo cho mình một vỏ bọc hoàn toàn khác để khiến Minh chú ý hơn, nhưng hình như tất cả man di sự nỗ lực đều trở cho nên bội bạc khi Minh vẫn cư xử với cô như nhưng người bạn, không hơn không kém...Một lần Nhi vô tình bắt gặp Minh đang cặp kè với một cô bạn nào đó rất xinh đẹp và còn nói chuyện có vẻ rất thân mật. Cô đã quay lưng bỏ chạy, không hiểu mình đang trốn tránh điều gì, tiền biêt xung quanh mình giờ đây chẳng còn gì nữa! Cô chạy mãi đến lúc kiệt sức và rồi ngã khụy xuống đường. Mọi người đi đường nhìn cô chỉ trỏ. Mặc kệ! Cô chẳng quan tâm. Giờ đây cô tiền muốn khóc, khóc thật nhiều để quên đi tất cả...
" Cô bé! Em không sao chứ?" Bỗng nhiên một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên đôi vai đang run rẩy của cô. Giọng nói trầm trầm mà lại hết sức ấm áp.
Cô khẽ ngước nhìn người con trai nọ đang ở trước mặt mình. Một chàng trai cao ráo với nước da rám nắng hơn cô khoảng vài tuổi. Anh mỉm cười thân thiện đưa tay đỡ cô dậy, mời cô vào trong quán nước nhưng cô lại ngần ngừ không chịu vào, cứ đứng mãi ở đấy mà sụt sùi.
" Cô bé, em đang đuổi khách của anh đi đấy!” Lúc này cô mới bỗng chú ý đến xung quanh, man di người đi đường đều đang chỉ trỏ về phía cô và anh chàng lạ mặt nọ.
" Xin lỗi, chỉ là em…” Cô ngắc ngứ không biết trả lời như thế nào thì anh lịch sự mời cô vào trong quán một lần nữa. Lần này cô gật đầu đồng ý và ngượng ngùng bước vào.
Đây là một quán café nhỏ nằm khuất trong góc một con phố nhưng chừng như rất nhiều người biết đến.Bằng chứng là hiện giờ trong quán rất đông. Nhi chọn cho mình một góc bàn khá yên lặng và ngồi xuống.
"Em đang có chuyện buồn à?” Anh chàng lúc nãy nhẹ nhàng đặt xuống trước mặt cô một ly capuchino ấm nóng rồi ân cần hỏi han
"Ơ..sao anh biết” Nhi ngạc nhiên hỏi lại
"Nhìn bộ dạng em là biết ngay thôi” Anh khẽ mỉm cười đáp
"Trông em.. tệ lắm sao?” Cô rụt rè hỏi, không dám nhì thẳng vào mắt người đối diện
"Cô bé hiểu nhầm ý anh rồi. Nếu có tâm can em có thể nói ra.” Anh lại mỉm cười, ánh mắt nhìn cô chân thành.”Anh sẵn sàng nghe”
Cuối cùng cô cũng nói cho anh nghe những xúc cảm ngổn ngang trong lòng mình. Anh chỉ chú tâm lắng nghe, thảng hoặc đưa tay lau giúp cô những giọt nước mắt. Cô cũng chẳng hiểu nổi bởi chưng sao lại kể chuyện của mình cho anh biết. Chỉ nhận thấy rằng ở anh có nét gì đó rất thân thiện và chân thật. Sau khi kể xong cô cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng đi rất nhiều.
"Em thấy mình thật ngốc! Có lẽ em phải từ bỏ thôi, cậu ấy và em vốn dĩ không thể…”
"Tại sao em lại nghĩ như vậy?”Anh nhìn thẳng vào mắt cô và hỏi
"Bởi vì…cậu ấy quá nổi bậc…còn em thì không!”Cô đáp thành thật
"Thật ngốc nghếch!” Anh đột nhiên nở nụ cười nhạt
"Anh không nói việc em làm là ngốc, mà là nghĩ suy của em thật ngốc” Thấy vẻ mặt thất vọng của cô anh vội lên tiếng dẫn giải thích” Dũng cảm đeo đuổi tình yêu của mình có gì mà không đúng?...”
"Anh Thiên, anh lại đây một lát được không?”Chợt có một giọng nói vang lên cắt ngang lời anh. Anh quay sang ra hiệu cho cô gái lúc nãy vừa gọi mình rồi nói
"Anh còn có việc, cô bé cứ thiên nhiên nhé!”Anh vội đứng dậy và bước đi
"Em tên là Linh Nhi. Hôm nay rất cám ơn anh ạ!” Cô vội nói với theo
"Em có trạng thái đến đây bất kì lúc nào nếu em thích!” Anh mỉm cười nói với cô rồi lại tiếp tục công việc của mình
Kể từ đó trở đi, hễ có chuyện gì buồn là cô thường hay tìm đến anh. Và không biết từ lúc nào, anh và cô trở nên thân thiết đến lạ. Bỗng một hôm cô tìm đến anh với khuân mặt đầm đầm nước mắt. Anh ngồ im cho cô tựa vào vai mình. Chờ đến khi cô bình phẩm tĩnh lại anh mới cất tiếng hỏi:
"Nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì vậy?”
"Hức..” Cô nác lên vài tiếng rồi mới bắt đầu kể lại sự việc vừa mới xảy ra vào sáng nay "Trường em sẽ tổ chức Buổi văn nghệ vào cuối tuần này, nhỏ Yến lớp em đăng bạ tham dự tiết trang mục đơn ca. Các bạn đã góp tiền lại để mua cho Yến một bộ váy… nhưng không hiểu sao bộ váy đó lại nằm trong cặp của em…hơn nữa…nó đã bị rách.”
"Vậy em có lấy nó không?”Anh hỏi cô với giọng nói dịu dàng và ấm áp
"Tất nhiên là em không có lấy…nhưng chẳng ai tin em cả!”Cô cả quyết nói nhưng ngay sau đó lại trở về bộ dạng tiu ngỉu lúc đầu
"Anh cũng tin em không làm như vậy!” Anh mỉm cười cổ võ cô, sau đó lại hỏi tiếp, ánh mắt như nhìn xuyên thấu cả mọi việc”Nhưng anh nghĩ là còn có chuyện gì nữa đúng không?”
"Vâng…thực ra thì…mọi người bắt em phải thay Yến tham dự tiết mục hát đơn chiếc để bù lại lỗi lầm của mình” Cô hơi tỏ vẻ bất ngờ trả lời
"Vậy thì em cứ cố hết mình là được…hay là em không tự tin vào bản thân?”
Trước câu hỏi thẳn thắn của anh, cô sững người một lúc sau đó rầu rĩ nói ”Em…em mắc chứng sợ đám đông”
Bầu trời đất ơi vào buổi sáng chúa nhật ngày càng trong vắt. Lúc này trên con đường dẫn vào hội trường nơi diễn ra buổi hội lễ mùa hè rộn rịp người ra kẻ vào. Ai cũng trong tình doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat trạng vui vẻ, náo nức chờ đợi và cũng có cả nỗi tiếc nuối, buồn bã bởi chưng đây là cuộc tạm biệt cuối năm . Các hoá trong trường học người thì vội vã chuyền tay nhau những món quà chia tay, người thì viết vài dòng chữ chứa chất bao nỗi niềm vào quyển lưu bút, còn những cô nữ hoá yếu đuối thì sập sùi nấc lên vài tiếng khe khẽ trong sự vỗ về, an ủi của các bạn học…Tất cả tạo thành thử bầu không khí với tầng tầng lớp lớp xúc cảm phức tạp xen kẽ nhau bao lấy cả sân trường.
Sau những phút giây đợi chờ căng thẳng, các thí sinh tham gia cuộc thi đều lần lượt hòan thành xong phần thi của mình. Tiếp đến là phần thi của Nhi, cô lo lắng đứng lên ngồi xuống, đi tới đi lui mãi trong bộ cánh màu hồng phấn với họa tiết là những dải đăng ten trắng tinh đẹp mắt mà anh chọn cho cô.
"Không được gây sức ép cho bản thân!" Anh Thiên ngồi cạnh cô nhắc khẽ với giọng như ra lệnh. Sau đó anh nhẹ nắm lấy tay cô, siết chặt "Anh đã truyền cho em sức mạnh rồi đó! Chỉ cần nắm chặt tay lại thì em sẽ cảm nhận được."
"Vâng ạ, em biết rồi!"
"Nhớ lời anh dặn đấy, nhắm mắt nhắm mũi lại và hãy tưởng tượng rằng chung quanh tiền có mỗi mình em, như vậy sẽ không thấy sợ nữa. Anh tin ở em!" Anh dặn dò cô rất cẩn trọng trước khi cô bước lên sân khấu.
Nhớ lại lời anh dặn, cô nhắm tịt mắt lại và bắt đầu hát, nhưng không hiểu sao giọng hát vừa lên đến cổ họng như bị chặn lại. Cô căng thẳng đến mức cả người run lập cập, mồ hôi nhỏ xuống từng giọt trên trán cô. Tiếng nhạc từ chiếc loa bên trong cánh gà cứ vang lên hối thúc. Bên dưới bắt đầu rộ lên những lời thắc mắc, chê bai và xem thường khiến cô như mất hết hoá lực, không còn đủ dũng mãnh nữa...
"Anh tin em sẽ làm được!"
Bỗng nhiên lời nói của anh vang đến bên tai cô, không để man di công sức của mình phí hoài phí. Cô quay vội mặt vào trong, bàn tay nắm chặt lại, hít một hơi thật sâu và cả nhận lại từng âm thanh trong trẻ của tiếng nhạc, sau đó cất tiếng hát.
"Thời học sinh thơ ấu ngây. Tung phăng tà áo trắng.
Những trưa vắng sân trường.
Cánh phượng hồng thân thương.Vương bên trang sách vở.
Nơi đây bao ánh mắt thầy cô nhìn chúng em trìu mến.
Những ước mơ, những chân trời xa lạ.
Bây giờ chúng em đã đi đến.
Luôn kề bên mái trường xưa kỉ niệm.
Tình cảm bạn bè. Một niềm tin ngày mai.
Bồi hồi lúc chia tay. Ôi kí ức mãi không phai.
Khôn lớn lên từ những ngày tháng dài.
Những niên học miệt mài. Những lúc cùng nhau ôn bài.
Nơi gốc bàng vàng lá.Mùa hạ thiết tha.
Giờ về diết da trong nỗi nhớ. Mong muốn trở về tuổi thơ.
Được gặp gỡ bạn bè. Và nô đùa như những đứa trẻ..."
Cả gian phòng tràn trề trong im lặng, từng nhạc điệu bản nhạc hòa cùng tiếng hát ấm áp, trong trẻo và đầy xúc cảm như gợi nhắc lại trên dưới thời gian tươi đẹp mà man di người đã cùng nhau gắn bó thân thiết, cùng trải qua biết chừng nào những nỗi buồn vui. Đâu đó bên dưới khán đài vọng lên tiếng nấc nghẹn ngào, giọng cô bởi thế cũng chìm ngập trong xúc cảm của chính mình.
"Khi xưa bên nhau ngày từng ngày dưới mái trường.
Bao nhiêu yêu xót thương vui đùa như giấc mơ.
Ta tay trong tay cùng hát vang chung bài ca.
Sẽ mãi không phai bao lăm kỉ niệm dấu yêu…
Dẫu biết rằng một tương lai sẽ không còn gặp lại.
Khi ve gọi mùa thi, phượng rực đỏ màu chia ly.
Giọt nước mắt ướt nhoè dòng lưu bút,
Và giây phút chia tay không nói lên lời khi tương lai xa rời.
Và sẽ còn nhớ mãi trong đời, nhớ những kỉ niệm xưa,
Chúng ta đùa vui dưới cơn mưa.
Và từng chiều nhạt nắng sân trường vắng,
Ngồi dưới gốc cây già, mình cùng nhau say sưa hát ca.
Những khoảng trời bao la, những giấc nằm mơ vời xa..."
Bài hát sắp sửa kết thúc thì hốt nhiên tiếng nhạc ngưng lại cắt ngang dòng xúc cảm của mọi người, nhưng lúc này cô chẳng mảy may đến xung quanh, tiền cố gắng trấn tĩnh để hát tiếp đoạn cuối cùng. Sau khi bản nhạc kết thúc, cô mau chóng cuối chào khán giả rồi đi thẳng vào trong trước ánh mắt bất thần của mọi người. Đúng lúc cô vừa bước đến bậc thang đầu tiên, một người nào đó trong đám đông bừng tỉnh kịp lúc vội vỗ tay tán thưởng, cả hội trường học chợt chốc tràn ngập trong nhưng tiếng tung hô và không ngớt lời khen ngợi.
"Những lời này là dành cho mình sao?"
Cô vui mừng và xúc động đến mức nước mắt không kìm được mà cứ trào ra qua khóe mi...những giọt nước mắt hạnh phúc!
Sau khi ban bố kết quả những thí đâm ra đạt giải nhì trở xuống, cô thở dài buồn bã bởi vì chẳng hề có tên mình. Chỉ còn độc nhất một áp điệu nhất cao ngất ngưỡng thế kia, chắc gì là dành cho mình chứ!
"Và sau đây là bố thí hoá đạt áp điệu nhất trong cuộc thi..." Giọng của MC vang trên bục lôi cuốn bít tất cả ánh nhìn găng và hồi hộp của mọi người. Không khí xung quanh như ngưng đọng lại trong không gian đến nghẹt thở..." ...đó là Trương Ánh Tuyết..."
Cả căn phòng đã êm ắng giờ còn ắng lặng và ngột ngạt hơn khi MC ban bố kết quả. Mọi người bên dưới bắt đầu chia thành hai phe, một bên chán nản la ó làm phản đối, còn số phận người còn lại thì ủng hộ và hài lòng với kết quả này.
"À thành thực xin lỗi man di người, vừa nãy tôi đã đọc nhầm tên.." Giọng nói của MC lại vang lên và nhận được không ít ánh nhìn như quả bom có thể bùng nổ bất kể lúc nào của mọi rợ người " Người được áp giải nhất là Phan...Nguyễn...Linh...Nhi, mời bạn lên sân khấu phát biểu..."
Tiếng nói của MC làm cô hết sức ngạc nhiên, chưa kịp định tâm thì những người bạn bên cạnh đã đẩy cô lên sân khấu trong tiếng hò reo cổ vũ vang vọng khắp phòng.
"Để đạt được kết quả ngày hôm nay, tôi phải cảm tạ các bạn đã tạo cho tôi cơ hội này. Và người mà tôi muốn cảm ơn nhất là anh Thiên, người đã thường xuyên ở bên cạnh và giúp đỡ tôi rất nhiều. Xin cảm tạ tất cả man di người!..." Cô xúc động nói và mỉm cười nhìn xuống phía dưới, chừng như quên mất mình rất sợ đám dông.
"Hừ, bạn cố tình làm hỏng hóc bộ áo của Yến để được đứng trên đó mà còn mặt dạn mày dày nói cám ơn sao?" Bỗng một giọng nói mỉa mai vang lên từ bên dưới khán đài khiến cho nụ cười của cô tắt lịm.
"Xin lỗi tôi nghĩ là bạn hiểu lầm rồi. Tôi không hề làm chi sai cả!"
"Cô giỏi đóng kịch thật! Vậy chiếc váy đó sao lại ở trong tay cô? chắc là nó biết đi nhỉ?"
Lời nói của cô gái đó như châm ngòi cho cuộc bình luận. Tiếng xầm xì to nhỏ cứ thế càng càng ngày càng dâng lên như từng đợt sóng, niềm vui vẻ lúc nãy tắt hẳn, thay vào đó là sự tức tối, cô háp lại lời nói của nữ sinh nọ bằng giọng phẫn nộ "Chính tôi cũng không biết lí do bởi chưng sao...nhưng tôi không bao giờ làm ăn đó cả. Nếu như có người cố gắng tình hãm hại tôi thì sao?"
"Hahaha...thật nực cười, cô nghĩ chỉ cầ bịa ra một lí bởi chưng thì mọi rợ người sẽ tin sao?.."
"Tôi có thể làm chứng, lời cô ấy nói là sự thật..."
"Ơ là cậu ấy...mình không nhìn lầm chứ?"Cô tròn mắt nhìn theo bóng người đang tiến về phía mình...là Minh!
"Trong đây là đoạn băng đảng ghi hình chứng tỏ cô ấy hoàn toàn trong sạch. Sau khi xem xong man di người sẽ biết rõ mọi chuyện thôi!" Minh mỉm cười đầy tự tin giơ cao chiếc máy DV trên tay mình "Tôi có một lời khuyên dành cho thủ phạm đây, nếu không muốn bị bẽ mặt thì thành ra công nhận sớm thì hơn!...đừng để phải hối hận!" nói đoạn cậu toan mở đoạn phim đó lên thì bị một tiếng thét chói tai ngăn lại
"Đừng...Xin đừng mở...là tôi đã làm hỏng hóc bộ váy đó nhầm đổ lỗi cho Nhi... Xin lỗi...!"
Chỉ thấy một bóng người nhỏ bé lao vút ra ngoài cánh cửa lớn, để lại ánh mắt ngạc nhiên, chế giễu và coi thường khỉnh của mọi người.
"Được rồi...mọi người, tiếp theo đây là tiết mục dancing mà mọi rợ người đang hi vọng chờ. Chúc mùa lề đường vui vẻ!" MC vội lên tiếng cắt đứt bầu không khí căng như dính dáng đàn lại.
"Mình có trạng thái mời bạn nhảy được không?" Minh hốt nhiên chìa tay ra trước mặt, ánh mắt trông chờ nhìn cô.
"Ơ à..được!" Cô ấp úng một hồi rồi cũng đặt tay lên tay Minh. Cậu dẫn cô xuống sàn nhảy rồi đong đưa mình theo điệu nhạc.
"Cảm ơn cậu!" Cô xúc động nói "Mà sao cậu có được đoạn phim đó?"
"Haha... chẳng có đoạn băng nào đâu, tiền là chơi đòn tâm lí thôi!" Cậu cười tươi đáp lại sau đó ghé trung thành tai cô thì thầm"Hôm nay cậu rất đẹp!"
Đang lúc tim cô đập rộn rã trong lồng ngực thì trong lòng cô cũng dâng lên một cảm giá kì lạ mà chính cô cũng chẳng biết là gì. Chẳng phải đây là giây phút cô hi vọng muốn có được sao? Nhưng giờ đây cô lại cảm thấy hụt hẫng, trống trải. Chợt thông thoáng thấy một bóng người quen thuộc đang rời đi. Cô chẳng màng đến tiếng gọi í ới của Minh từ phía sau và những ánh mắt kinh ngạc nhìn mình đuổi theo bóng người đó. Nhưng đã chạy đi tìm khắp nơi mà vẫn không thấy đâu cả. Đúng lúc cô đang đại vọng thì một bàn tay ấm áp khẽ đặt lên vai cô, kèm theo đó là giọng nói ấm áp
"Sao em lại ra đây? Không phải đó là người em thích sao?"
"Chẳng phải em đã nói là từ bỏ rồi sao?..." Không chú ý đến ánh mắt bàng hoàng của anh cô nói tiếp" Không biết từ lúc nào hình bóng anh đã lấp đầy trong tâm tưởng em...không còn chỗ cho Minh nữa!..."
Anh thông thoáng bất thần nhưng rất nhanh sao đó nụ cười nhãi ranh như ánh mặt trời lại xuất hiện trên môi. Anh ôm cô vào lòng bằng vòng tay rắn chắc và dịu dàng, thì thầm
"Anh chờ đợi giây phút này từ rất lâu rồi!"
Ở bên kia góc đường bỗng nhiên xuất hiện một bóng người đang thẫn thờ, ánh mắt hụt hẫng, đau đớn và ăn năn xen kẽ nhau nhìn về phía cô. Giọng nói thốt ra nhẹ nhõm như gió thoảng
"Thực ra mình luôn muốn bảo vệ cậu...nhưng bây chừ đã có người thay thế mình làm điều đó rồi!..."
Talia
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét