Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2014

truyen sex - hai anh em

Một buổi sáng đầu thu mát mẻ, trông lên bầu trời ơi không có lấy một gợn mây, Mỹ Giao khẽ mỉm cười thích thú ngắm nhìn những chú chim mải nằm mộng tìm thức ăn cho bọn chim non mới nở. Tiếng truyen sex chim hót như một bản nhạc vui tươi báo hiệu cọ nghỉ lề đường đã kết thúc, và cũng đồng nghĩa với việc nó đã là một cô nữ sinh cấp 3 nhưng vẫn mang trên mình cái tính trẻ con, nghịch ngợm và đáng yêu như một đứa trẻ.
"Giao! MÀy có  xuống đi học không? Hay mày thích đi bộ doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat hơn hả?"
Một tiếng hét chói tai khiến nó bừng tỉnh, vội liếc nhìn đồng hồ sau đó phóng thẳng xuống lầu, nơi anh nó đang chờ.
"Con làm chi mà la em thế? Nói nhỏ nhẹ không được à?"Tiếng nhắc nhở của mẹ vang lên làm Khang xụ mặt xuống, bà nhìn đứa con giai lớn của mình khe khẽ lắc đầu với nụ cười buồn buồn.
"Em xin lỗi..."Giao vừa huơ huơ tay trước mặt vừa nhìn anh hai nó với ánh mắt hối lỗi.
"Còn không mau lên xe?" Anh nó dắt xe từ trong nhà ra, ánh mắt ậm ực nhìn đứa em gái chậm chạp của mình vẫn đang đứng trong nhà. Nhìn cử chỉ yêu thương của mẹ dành cho nó mà anh không khỏi ganh tị trong lòng.
"Mẹ dặn em nói với hai nhớ đi đường cẩn thận!" Nó lại làm những động tác tay ra hiệu cho anh nó hiểu. Nhưng đổi lại anh nó chỉ bĩu môi một cái.
"Hừ! Mẹ chỉ lo mình chạy không cẩn trọng sẽ là nó bị xót thương chứ gì?" Một truyen dam dòng suy nghĩ vị kỉ len lách trong lòng, sau đó Khang không nói một lời nào, lặng lẽ phóng xe đi thẳng khi Giao còn chưa kịp ngồi vững khiến nó ngã nhào vào người anh nó.
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh trên còn doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat đường nhựa tràn trề mùi hoa sữa, bóng cây mát dịu đổ xuống mặt phố mang lại cảm giác dễ chịu. Nhưng đồng cân mới đi được một đoạn, chiếc xe đột ngột bị hỏng, anh và nó bèn ngồi lại chỗ tiệm sửa xe ven đường. Lo lắng nhìn lên đồng hồ đang chậm chạp nhích từng chút một. được  một lúc Khang bắt gặp thằng bạn đi học ngang qua liền xin cho đi nhờ, trước khi đi đồng cân kịp nói với nó một câu.
"Mày ở lại chờ xe sửa xong rồi tự đến trường, bữa nay tao có việc bận ở trường!"
Nó chưa kịp nói gì thì chiếc xe chở anh nó đã khuất dần trong tầm mắt, để lại nó với ánh mắt đẫn đờ và đống công cụ sửa xe xung quanh.
Lúc nó đến trường cũng là lúc buổi lễ khai giảng kết thúc, ngồi trong lớp lặng lẽ ngắm nhìn danh thiếp bạn học ngồi xung quanh đang nói cười vui vẻ làm quen với nhau, nó không khỏi buồn bã trong lòng. Nó thật sự muốn trò chuyện kết giao với nhiều người nhưng cực kì nhiên cổ họng nó chẳng thể thốt ra một lời nào.
Một cậu bạn trong lớp đột nhiên tiến tới chỗ nó, cậu mỉm cười lịch sự.
"Chào cậu! Mình là Tân, mình có trạng thái ngồi đây không?"
Giao cười tưoi gật đầu và né sang một bên cho cậu ta ngồi. Xem ra nó không phải vô doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat hình với tất cả.
"Sao cậu có vẻ...im lặng thế? Không ra làm quen với mọi rợ người à?" Tân thắc mắc nhìn nó có nhẽ vì trông bộ dang có vẻ nhút nhát của cô bạn.
Giao buồn bã cúi đầu xuống, sau đó viết viết gì đó ra giấy và đưa cho Tân, nét bất ngờ thông thoáng hiện trên gương mặt. Sau đó cậu ta khẽ mỉm cười diễn đạt tiếng nói của người câm.
"Không cần phải viết giấy đâu!"
Thời gan sau đó nó và Tân dần trở cho nên thân thiết với nhau hơn. Dường như đi đâu hai đứa cũng có nhau. Giao cũng không cần phải sợ bị anh nó bỏ lại giữa đường nữa, bởi đã có Tân sẵn sàng đèo nó đi học mỗi ngày. Thời gian thấm thoát trôi đi, quan hệ giữa nó và Tân càng trở cho nên thân thiết bất nhiêu thì quan hệ giữa nó và anh càng  xa cách bấy nhiêu. Mặc dù nó luôn cố kỉnh hòa đồng với anh mình, nhưng vớ cả sự nỗ lực của nó đồng cân đổi lại ánh nhìn lạnh lẽo của Khang. Đôi lúc nó tự hỏi không biết liệu mình đã làm sai chuyện gì khiến anh ghét nó đến vậy?

 

Khơi nguồn của mọi chuyện có nhẽ là bắt đầu vào cái hôm Tân đã thẳng thừng tiền trích Khang, trách Khang tại sao không chăm lo cho em gái mình nhiều hơn. Trong cơn nóng tính Khang không kịp suy nghĩ gì đã đánh Tân một cú đau đớn, và sau ngày hôm đó anh nó bị mẹ cấm túc suốt một tháng trời.

 

Khoảng thời gian sau đó, nó và anh ngày một như người ngoài cùng sống chung một mái nhà. Anh trở thành ra lãnh đạm hơn, không hề đếm xỉa gì đến đứa em gái là nó. Thường xuyên nghĩ ra nhưng trò quấy nhiễu nó cho bõ tức. Có lần anh che giấu quyển bài tập của nó khiến nó bị cô trách phạt trước lớp, hôm thì lấy bút của nó che giấu đi làm hôm sau nó không có bút làm bài kiểm tra, cũng may nhờ có tân giúp đỡ cho nên nó may mắn thoát nạn.

 

Giao cũng không biết là trong lòng anh còn có hình bóng nhỏ bé của nó không nữa? Thế nhưng nó cực kì nhiên không trách móc anh mình lấy nửa lời, và cũng  giấu nhẹm đi không cho mẹ nó biết vì chưng sợ anh nó lại bị la!

 

Cho đến một hôm, trên đường cùng Tân đi học về ngang qua con hẻm vắng, nó ngẫu nhiên bắt gặp anh nó bị bọn côn đồ bắt nạt, khắp người lấm lem bùn đất và từ miệng anh nó còn có một vệt chất lỏng màu đỏ chảy ra. Trong tâm trạng hoảng hốt không kịp ngẫm ngợi gì nhiều, nó lao tới chỗ đám côn đồ, sử dụng chiếc cặp da mẹ đã tặng cho nó khi vừa bước chân vào cấp 3 đánh thật mạnh vào những người làm anh nó bị thương. Một lúc sau ở đầu ngõ hẻm  xuất hiện  một vài người đi đường mà Tân đã chạy đi nhờ họ giúp đỡ. Đám côn đồ thấy vậy định bắt Giao đi theo để xử khổ thân nhưng Tân mau chóng kéo nó chạy đi. Mấy người ở đằng sau chưa kịp làm phản ứng gì thì tên cầm đầu đã ra lệnh cho đám đàn em cản gia tộc lại, sau đó chóng vánh đuổi theo nó.

 

Trời bất chợt đổ mưa dầm dề khi nó và Tân vừa chạy ra khỏi con hẻm. Nhưng đám côn đồ chừng như không chịu tha cho, bọn chúng ra công đuổi theo dưới cơn mưa tầm tã. Cũng may lúc đó Tân dã nhanh trí kéo nó chạy vào khu công viên nhỏ và nấp dưới chiếc cầu trượt, nhờ thế mà đánh lạc hướng được bọn chúng. Nhưng chỉ  ngay sau đó, Giao hốt nhiên ngất xỉu lịm đi trên tay cậu bạn.

 

Đêm đó trong căn phòng trắng toát và tràn trề mùi thuốc trung thành trùng, mẹ nó lặng lẽ ngồi bên giường bệnh, đưa đôi tay run run ve vuốt khuôn mặt tái nhợt và lạnh ngắt của đứa con gái đáng thương xót của mình, sau đó cất giọng nghẹn ngào:

 

"Em con nó bị bệnh…bệnh nặng lắm! Nhưng nó không cho mẹ nói cho con biết…nó sợ con lo lắng, con có biết không hả Khang?”

 

"Giao…Giao nó bị sao hả mẹ? Mẹ…mẹ mau nói con biết đi!”

 

"Em con nó bị bệnh tim, căn bệnh đó đã hành hạ nó hơn một năm nay rồi. Bác sĩ nói bây chừ bệnh đã trở nặng, có trạng thái sẽ…”

 

Khang nghe như có gì đó vụn vỡ trong lòng, lời nói của mẹ như nhát dao đâm sâu vào tim khiến nó nghẹt thở.

 

Sau một thời gian ngơi nghỉ trong bệnh viện, nó được các bác sĩ thẩm tra lần cuối. Anh nó ở bên ngoài đợi chờ như ngồi trên đống lửa, vừa thắc thỏm lo âu, vừa cầu mong cho nó khỏe lại, nhưng vớ cả sự chờ đợi của anh nó đều đổi lại những cái lắc đầu của bác sĩ. Ngồi bên trong loáng thoáng nghe được cuộc trò chuyện, cả người nó như bị điện giật khi nghe cái tin như sét đánh ngang tai. Nó không còn sống được bao lâu nữa!

 

Vào một  buổi chiều không mưa cũng không nắng, nó lặng lẽ ngắm nhìn những chậu xương rồng trước mặt, những cánh hoa lạnh buốt như trái tim nó lúc này vậy. Nó làm động tác tay nói chuyện với anh nó.


"Nếu một ngày nào đó em không còn…hai hứa với em một diều được không?”

 

"Ngốc! Nói gì vậy chứ? Không…sẽ không có chuyện đó đâu. Chỉ cần em ngơi nghỉ nhiều thì sẽ không có chuyện gì cả.” Anh nó giật mình vội đi đến bên cạnh nắm lấy cánh tay gầy gầy của nó, không giấu được nỗi sợ hãi đang dần xâm chiếm.

 

"Em chỉ nói nếu thôi, nếu điều đó thực sự xảy ra... Hãy hứa với em là sẽ không khóc và giúp em chăm nom cho ba mẹ thật tốt!...”

 

Sau khi nó ngủ say, anh khẽ đặt lên trán nó một nụ hôn, một giọt nước thương đau từ khóe mắt lăn trên gò má anh và rơi xuống vầng trán sáng bóng.

 

Sáng hôm sau nó mất, anh nó giật mình khi thấy bàn tay mình lạnh toát, nói đúng hơn là tay nó đang nắm chặt chẽ lấy tay anh, hơi lạnh từ bàn tay bé nhỏ của nó khiến anh cảm thấy sợ hãi tột cùng.

 

"Giao…Em tỉnh lại đi Giao! Đừng làm anh sợ mà Giao...Em chẳng thể tắt nghỉ được.Anh vẫn chưa đền bồi lại lỗi lầm của mình. Anh còn nhiều điều chưa kịp nói với em mà Giao…”

 

Linh hồn của Giao theo gió bay đi, để lại một vết thương lòng không bao giờ phai mờ trong trái tim một người. Khang thấy rõ ràng một nụ cười mãn nguyện và nhẹ nhàng hiện trên đôi môi nhợt nhạt của đứa em gái đáng xót thương của mình. Bàn tay nó vẫn nắm chặt lấy tay anh như lời nhắn nhủ gửi tới người anh mà nó hằng xót thương yêu.

 

(Cuộc sông có thể không công bằng với tất cả man di người, nhưng được đâm ra ra và lớn lên trong vòng tay yêu xót thương của ba mẹ là niềm hạnh phúc lớn nhất của chúng ta. Hãy trân trọng những gì mình có, đừng để nó qua đi rồi mới luyến tiếc, nhớ nhung!)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét